Ngày trở về!
(Cập nhật lúc 7:43 ngày 1/3/2018)
Bảy năm trước, khi cầm trên tay quyết định về công tác tại Agribank Huyện ChưPăh, tôi gọi ngay cho mẹ: “Mẹ ơi con được về ChưPăh nè”, nghe trong điện thoại giọng mẹ tôi cười: “Chúc mừng con, được trở về nhà rồi”. Ừ, là trở về “nhà”, ngọt ngào như thế !
Tôi được sinh ra tại ChưPăh, một huyện nghèo ở phía bắc Tỉnh Gia Lai, tuổi thơ gắn liền với từng cơn gió lào nóng cháy da, với những cơn mưa triền miên không bao giờ dứt, với những hàng cà phê ngút ngàn….Ba mẹ tôi nói, hồi đó việc tiếp cận nguồn vốn và sử dụng dịch vụ ngân hàng còn xa lạ lắm, nhưng những đồng vốn đầu tiên mà gia đình tôi nhận được để đầu tư vào việc chăm sóc cây công nghiệp là từ Ngân hàng nông nghiệp. Vì vậy, mặc nhiên với gia đình tôi nói riêng và bà con ChưPăh nói chung, Agribank đã là người đồng hành “đồng cam cộng khổ” từ những ngày khó khăn nhất.
 
Sau này, khi đã theo gia đình chuyển đến thành phố để thuận tiện hơn cho việc học hành của mấy anh em, thi thoảng chúng tôi cũng được về thăm lại ChưPăh, nhưng chỉ như cơn gió lướt qua, vội vã gom nhặt chút kỷ niệm rồi lại vội vã ra đi, cứ ngỡ rằng nơi ấy sẽ chỉ mãi là một miền sâu thẳm trong ký ức. Cho đến khi chính thức bước chân vào Agribank ChưPăh, ngồi vào chiếc ghế dành cho vị trí Giao Dịch Viên, tôi mới nghĩ rằng thì ra chữ “duyên” là luôn luôn tồn tại. 
 
Còn gì hạnh phúc hơn khi được quay trở lại phục vụ cho chính quê hương, nơi mình được sinh ra, nơi mà những con người từng là bạn, là hàng xóm, là anh chị em nay lại trở thành những khách hàng thân yêu. Thật thú vị và tự hào khi thi thoảng lại có một khách hàng vào giao dịch thốt lên đầy ngạc nhiên khi nhận ra thì ra cô cán bộ ngân hàng này từng là cô bé tí xíu mình biết ngày xưa. Câu chuyện sau đó trở nên  đầy hoài niệm “à hồi đó”, “cái thời mà nhà con còn ở đây”, “hồi xưa cô với má mày …”. Có những người bạn từ thuở ấu thơ nay gặp lại nhau mừng mừng tủi tủi, cảm khái rằng thời gian sao mà trôi đi nhanh quá, ngày nào còn “cởi truồng tắm mưa” mà nay ai cũng trưởng thành, có người đã lập gia đình, đã thành cha mẹ, và gặp lại nhau nhờ cầu nối là Agribank ChưPăh. Các đồng nghiệp trong ngân hàng thường   trêu tôi rằng có cảm giác cả huyện đều là người quen của nhỏ này, và những lúc ấy “nhỏ này” cả tâm hồn đều cười đến toe toét.
 
ChưPăh trong miền tuổi thơ tôi là nơi “đất cày lên sỏi đá” với cái nghèo len lỏi vào từng con ngõ nhỏ, ChưPăh ngày gặp lại là một Huyện đang trên đà phát triển với những ngọn đồi phủ màu xanh ngát của cà phê, của tiêu, màu rực rỡ của hoa màu trĩu quả. ChưPăh giờ đang thay da đổi thịt cùng với sự mọc lên của nhiều hộ kinh doanh, nhiều doanh nghiệp đáp ứng cho sự phát triển kinh tế của địa phương. Hằng ngày được đón tiếp khách hàng vào giao dịch, lắng nghe những tâm tư nguyện vọng của những con người tưởng như xa lạ nhưng rất đỗi thấn thuộc, tôi lại thêm một lần khẳng định mình chọn đúng “nghề” và đúng nơi để cống hiến.
 
Có thể nói việc ngân hàng đi vào đời sống khách hàng đã làm thay đổi tư duy của người dân nơi đây, vốn đa phần xuất thân là những người nông dân chân lấm tay bùn, việc sử dụng “thẻ ATM”, “phương thức thanh toán không dùng tiền mặt” hoặc “chuyển tiền điện tử” đối với họ có lẽ đều từng là những gì rất mới mẻ, thế nhưng giờ cứ thử ngồi với cô Tư bán tạp hóa đầu hẻm mà xem, cô có thể nói vanh vách gửi tiền như thế nào là nhanh nhất, gửi tiết kiệm chọn kỳ hạn nào là tiện lợi nhất, đặt mã PIN ATM thế nào là tránh rủi ro nhất…Cô cười giòn tan khi tôi khen cô giỏi “trời ơi chứ cô lui tới giao dịch với ngân hàng bao nhiêu năm nay, tụi bay tư vấn hoài, riết hồi cái tự nhiên nó ở trong đầu cô luôn”. Hay như anh Thọ, chủ doanh nghiệp chuyên mua bán nông sản có tiếng trong huyện, anh kể trước đây không hề nghĩ đến việc mở doanh nghiệp hay nghĩ tới việc mở rộng cơ sở kinh doanh như bây giờ đâu, nhưng nhờ có sự hỗ trợ về vốn từ ngân hàng, cũng như sự tư vấn nhiệt tình của cán bộ tín dụng, anh đã mạnh dạn đầu tư thêm xe chở hàng, máy móc phục vụ cho việc xay xát cà phê… từ đó mở rộng và phát triển doanh nghiệp thêm lớn mạnh như bây giờ. Anh hóm hỉnh đùa: “Từ ngày các cô tư vấn cho anh thêm dịch vụ internet banking, anh cứ ngồi ở nhà chuyển tiền không cần đi tới đi lui nữa, nay bụng anh bự rồi nè”. Chúng tôi cùng cười trêu anh, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp đến lạ.
Có một người bạn từng kể cho tôi nghe câu chuyện của anh ấy, rằng thật ra ước mơ từ trước của anh ấy không phải là nghề nghiệp mà anh ấy đang làm hiện tại, tuy nhiên khi cảm nhận được công việc của mình giúp ích được cho nhiều người, anh ấy vô thức hạnh phúc và trở nên yêu nghề một cách tự nhiên. Lúc ấy tôi còn là con bé sinh viên vô lo vô nghĩ, nghe rồi để đó, nhưng đến khi bước chân vào ngành, tôi mới thấm thía điều mà anh ấy nói, có những việc tưởng chừng như rất đơn giản như giúp khách hàng chuyển kịp tiền cho chuyến hàng cuối, hay tư vấn cho khách hàng một sản phẩm tiết kiệm phù hợp, nhận lại được một nụ cười cùng lời cảm ơn… lại cảm thấy ấm áp và yêu nghề hơn. Và cũng đôi khi, chứng kiến các anh chị em đồng nghiệp của mình sát cánh cùng khách hàng ngày đêm để giúp họ có đủ nguồn vốn đầu tư làm kinh tế, hoặc sau những trận mưa bão mặt đường đất đỏ lầy lên cả nửa thước vẫn lặn lội vào hỏi thăm từng nhà an ủi và cùng bà con khắc phục khó khăn sau thiên tai địch họa…mệt mỏi như thế vẫn không ngăn được niềm vui ánh lên ánh mắt từng người, tôi lại cảm thấy hạnh phúc thật ra là một loại vi rút có khả năng lây lan cực mạnh mẽ, mạnh mẽ đến nỗi làm trái tim tôi ấm áp cả ngày dài.
 
Agribank trong tôi là một nơi đầy tình người như vậy, chúng tôi trở thành một nơi đáng tin cậy cho khách hàng tìm đến cả lúc khó khăn cần chia xẻ cũng như những lúc thành công phát đạt. Câu chuyện về nghề nghiệp và khách hàng vẫn là những đề tài bất tận khi chúng tôi có dịp gặp nhau, qua bao nhiêu năm trong ngành, mỗi người đều gìn giữ cho mình những kỷ niệm đầy cảm động về những khách hàng thân yêu của mình. Có những khách hàng đồng hành cùng Agribank từ những ngày đầu thành lập, đi song song bên nhau và cùng nắm tay nhau phát triển, vì thế đến bây giờ, khi trở thành doanh nghiệp được săn đón từ bao nhiêu ngân hàng với những sản phẩm được tuyên truyền vô cùng hấp dẫn, những mức lãi suất, phí vô cùng cạnh tranh, họ vẫn nhẹ nhàng lắc đầu từ chối để ở lại với Ngân hàng nông nghiệp: “tình nghĩa lâu rồi, không bỏ đi được đâu”.
 
Agribank trong tôi còn là mái nhà với tình đồng nghiệp, tình anh em thân thiết, cùng động viên nhau làm nghề với một trái tim trong sáng nhất, là những buổi cùng hò nhau trồng rau, trồng hoa tô điểm thêm vẻ đẹp cho ngôi nhà chung. Là những bữa cơm trưa tại cơ quan nơi kể cả cấp trên, cấp dưới, chú bảo vệ … tất cả cùng quay quần bên mâm cơm như là một đại gia đình vậy. Và cũng chỉ ở bữa cơm, chúng tôi mới có dịp quan sát được xem ai có kiểu tóc mới, ai thay đổi điều gì, ai có niềm vui nổi buồn gì cần được chia sẽ, nhờ vậy mà bữa cơm tập thể giúp chúng tôi gần nhau hơn. Là những ngày cuối năm căng thẳng công việc bộn bề, chào nhau bằng những nụ cười ha hả để át đi chút mệt mỏi rồi lại vùi đầu vào quyết toán sổ sách.
Bảy năm… có lẽ rồi lại bảy năm…tôi mong mình có thể gắn bó lâu dài với nơi đây Agribank ChưPăh, không chỉ bởi lẽ ChưPăh là mảnh đất nơi tôi được sinh ra, là nơi tôi trở về mà Agribank còn là nơi tôi đắp xây cho mình những lý tưởng và hạnh phúc của tuổi trẻ, đôi khi tôi hay gọi vui Agribank ChưPăh như là mối tình đầu của tôi vậy. Tôi mong mình của mười năm, hai mươi năm sau …có thể kể cho con tôi nghe về một thời tuổi trẻ được cống hiến hết sức mình cho quê hương trên cương vị là một cán bộ ngân hàng, rằng mẹ đã sống như thế, quê hương đã nuôi dưỡng tuổi thơ mẹ và Agribank chính là cầu nối đưa mẹ trở lại với một hình ảnh tốt đẹp như thế. Mẹ đã rất hạnh phúc con à !

Tác giả: Nguyễn Trần Thu Hằng
Agribank Chi nhánh Chư Par Đông Gia Lai 
Các tin mới hơn
Ký ức Agribank (15/03/2018)
Các tin cũ hơn

Ngân hàng trực tuyến

Mạng lưới ATM/POS

Tỷ giá hối đoái
Cập nhật ngày
Áp dụng tại CN Sở giao dịch Agribank
Tỷ giá có thể thay đổi trong ngày

TT Chăm sóc, hỗ trợ KH Agribank
1900558818