Tôi yêu Agribank
(Cập nhật lúc 13:34 ngày 1/3/2018)
Chẳng hiểu tại sao tôi lại thích tiền từ nhỏ. Nghe mẹ tôi kể lại lúc nhỏ, tôi mới biết ngồi và tập bò, nhưng hễ ai cho tiền, hoặc lì xì tết là hai tay tôi giữ chặt không chịu buông ra. Nếu có ai đó cố tình gỡ tay tôi ra lấy lại tiền là tôi khóc hét lên đòi lại. 
Tôi đến với ngân hàng như một cơ duyên không định trước. Học xong cấp 3 năm 1984 rồi thi rớt đại học ý định vẫn ôn và thi lại vào năm sau. Rồi tình cờ ông bạn của bố tôi từ Lâm Đồng về phép thăm quê rồi ghé thăm gia đình tôi.
Hai ông tay bắt mặt mừng kể chuyện gia đình, xã hội rôm rả. Mẹ tôi làm cơm giữ ông bạn của bố tôi ở lại dùng bữa với gia đình tôi. Bữa cơm thân mật tình đồng đội, đồng chí trong quân ngũ đã đưa đẩy tôi vào ngành ngân hàng theo lời giới thiệu của ông bạn bố tôi. Thế rồi tháng 10 năm 1985 tôi theo ông vào Lâm Đồng, nghe được đi Miền Nam tôi thích lắm chứ đâu có biết vùng đất Lâm Đồng như thế nào đâu. Khi đó đã là cô thiếu nữ bước sang tuổi 19 nhưng chưa bao giờ tôi xa gia đình. Lúc đó đi tàu còn vất vả lắm mặc dù từ nhà tôi lên Hà Nội chưa tới 50 cây số nhưng tôi và ông chú (ông bạn của bố tôi ít tuổi hơn bố tôi lên tôi gọi là chú)  phải lên Hà Nội ngủ nhờ nhà người quen đợi ngày lên tàu vào Miền Nam. 
 
Qua thời gian 03 ngày 02 đêm trên tàu rồi tôi cũng được đặt chân tới đất Lâm Đồng. Chú bảo tôi đây là thành phố Đà Lạt thuộc tỉnh Lâm Đồng nhưng chú cháu mình còn phải đi khoảng 10 cây số nữa mới tới huyện Lạc Dương nơi chú công tác. 
Rồi tôi và chú lên một chiếc xe chỉ có 03 bánh quê tôi không có loại xe này, thấy tôi chăm chú nhìn chiếc xe chú bảo tôi: “xe này gọi là xe Lam đó cháu lên xe đi không sao đâu”. Hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, cảm giác tôi lúc đó thấy sợ hãi cứ tăng dần lên vì khi lên xe tôi nhìn thấy nhiều người mặc những chiếc váy rằn ri trên người, lưng đeo chiếc gùi họ nói tiếng gì tôi không hiểu. Chú nhìn tôi cười và bảo “ không sao đâu cháu đây là người dân tộc K’ho, họ sống ở huyện Lạc Dương, họ rất hiền và thật thà cháu ạ”. Tôi cảm thấy người nhẹ hơn, chiếc xe chuyển bánh khoảng 20 phút đến huyện Lạc Dương. 
Trước mắt tôi cơ quan ngân hàng là những dãy nhà ở tập thể bằng gỗ, nhà làm việc là nhà xây cấp 4 lúc đó tôi nghĩ sao người ta bảo ngân hàng là nhiều tiền mà sao nhà cửa đơn xơ thế. Ngày tháng qua đi chú bảo tôi cứ nghỉ ngơi và chơi vài tháng rồi đi làm, thấy tôi cũng buồn chú bảo tôi hay xin làm việc ở công ty thương nghiệp nhé tôi cũng muốn đi làm ngay cho đỡ buồn nhưng nghĩ lại: “Mình thích tìm hiểu về công việc Ngân hàng cơ mà”, tôi nói lại thôi chú ạ chú cứ xin cho cháu làm ở Ngân hàng. 
 
Rồi ngày ấy đã đến đó là ngày 25/12/1985 tôi nhận được Quyết định vào công tác tại ngân hàng Nhà nước huyện Lạc Dương. Công việc được giao của tôi lúc đó là làm kiểm ngân. Thú thực lúc đó tôi chưa hiểu kiểm ngân là gì, người tôi được gặp gỡ và tiếp xúc đầu tiên là chị Quách Thị Quý (hiện giờ chị đã nghỉ hưu), chị giới thiệu  với tôi là chị làm Thủ quỹ giữ tiền cho ngân hàng, rồi tôi hỏi chị thế làm “ Kiểm ngân” là làm gì hả chị. Chị cười bảo tôi “ làm lính của chị, tiền nhận từ bên ngoài vào em là người kiểm đếm trước rồi giao cho chị đếm lại cất vào trong kho,  khi có người nhận tiền thì chị là người lấy tiền ra đếm trước, giao cho em đếm lại rồi em là người chi cho khách hàng”. Tôi đã bắt đầu hình dung ra công việc và bắt đầu tập đếm tiền, đầu tiên tôi cắt các tờ giấy loại xếp thành 100 tờ rồi tập đếm, tôi vô cùng thích thú và say mê công việc, cứ như thế cuốn vào công việc và công việc đã rèn cho tôi tính tỷ mỷ, cẩn trọng.Cứ hết ngày chị kiểm soát trước quỹ bảo quỹ tiền mặt còn tồn là……….so sánh bằng với số tiền trong quỹ là chị em tôi vui vô cùng. 
 
Tôi may mắn được chứng kiến thời khắc đất nước chuyển mình bước qua thời kỳ bao cấp để đến với kinh tế thị trường đầy cơ hội nhưng cũng đầy thách thức; ngành ngân hàng cũng có nhiều đổi thay, lớn lên cùng sự phát triển của đất nước. Năm 1990 tôi cùng gia đình chuyển về ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn huyện Lâm Hà. Tôi nhận thấy Lâm Hà là một huyện mới thành lập của tỉnh Lâm Đồng nên cơ sở vật chất toàn huyện còn nhiều thiếu thốn, khó khăn, cũng như cái tên ngân hàng mình lúc đó còn khá bình dị, tôi thích vì nó mộc mạc như người dân Lâm Hà “Ngân hàng Nông nghiệp&Phát triển Nông thôn Việt Nam”. Có lẽ bắt đầu từ đó, trong cơ chế thị trường các ngân hàng mới thực sự cạnh tranh với nhau; như những đồng nghiệp của mình, tôi phải nỗ lực nhiều hơn mới thích ứng với công việc của một cán bộ Ngân hàng Nông nghiệp trong thời kỳ đổi mới.
 
Về Lâm Hà tôi tiếp tục làm kiểm ngân đến năm 1992 tôi chuyển sang làm công tác tín dụng. Công việc đầu tiên của tôi là tiếp cận địa bàn, tôi đi xuống xã và các thôn được giao phụ trách,đi rồi mới thấy bà con nông dân mình còn nghèo, nông thôn mình còn khó khăn nhiều lắm; tôi nhìn thấy những cặp mắt người nông dân nhìn cán bộ ngân hàng như những ân nhân của họ… bởi hơn ai hết, đối với họ chỉ Ngân hàng Nông nghiệp (nay gọi là Agribank) mới là người bạn đồng hành, giúp họ có một cuộc sống tốt đẹp hơn, cũng như giúp họ vượt qua những khó khăn, nghiệt ngã trong cuộc sống đời thường. 
Càng nhiều năm trong nghề, càng trải nghiệm tôi càng thấm thía cái nghề ngân hàng, nghề lúc nào cũng quanh quẩn với đồng tiền, cái mà người đời thường ví von “là Tiên, là Phật…” nó có thể quyết định nhiều thứ, vĩ mô thì đó là sự phát triển của nền kinh tế đất nước, còn vi mô thì là đời sống của một gia đình, nghề ngân hàng vinh dự lắm chứ! Nhất là đối với cán bộ Agribank.Không vinh dự và tự hào sao được khi nhìn thấy niềm vui của bà con nông dân khi vay được tiền về phát triển kinh tế sau một vụ mùa trời thương được mùa, được giá, trả hết nợ ngân hàng đúng hạn, còn sửa sang được nhà cửa khang trang, sắm được nhiều đồ dùng đắt tiền. Nhưng nghề cũng lắm cay đắng khi bà con quay lại với chúng tôi cùng những giọt nước mắt vì mùa màng thất bát trời không thương nợ ngân hàng bà con không trả được… cái nợ thì vẫn mang mà cái nghèo vẫn còn đó.Trải nghiệm như nhắc nhở tôi ý thức hơn về trách nhiệm và lương tâm nghề nghiệp của mình; tôi ước ngân hàng mình làm được nhiều hơn và bản thân mình cũng làm được nhiều hơn cho bà con.
 
Rồi tôi lại nghĩ về những chuyện không hay, những vụ việc đâu đó của cán bộ Agribank “con sâu làm rầu nồi canh” chính vì không vượt qua được sức cám dỗ của đồng tiền… tôi mong ước rằng giá như anh em mình đừng làm vậy; giá như mọi chuyện chỉ là cơn ác mộng thoảng qua…
 
Người ta nói rằng, nghề ngân hàng lương cao, có lẽ vì họ chưa biết nghề này cũng khổ lắm, áp lực dữ lắm; trong Agribank, mọi người, mọi cấp ai cũng phải làm việc tận tâm và hết sức trách nhiệm mới xong; sáng ra ăn vội cơm đi làm, tối về thì hàng xóm đã lên đèn. Nhưng cũng thật may mắn cho tôi anh ấy (chồng tôi) cũng làm việc trong Agribank nên thấu hiểu, động viên, chia sẻ. Thật hạnh phúc mỗi buổi tối hai vợ chồng ngồi ăn cơm lại chia sẻ cho nhau những công việc hằng ngày. Chắc có lẽ biết nghề của bố mẹ tuy vất vả nhưng cũng nhiều niềm vui nên con gái lớn của tôi cũng theo nghề ngân hàng, còn cô con gái thứ hai rất cá tính và cương quyết, bày tỏ thẳng thắn quan điểm của bản thân với bố mẹ và chị đó là: Con làm việc gì con cảm thấy đam mê là được cũng như bố mẹ và chị yêu nghề ngân hàng còn con thì không, sau này con nghèo cũng được nhưng con sẽ làm nghề con yêu.
 
Ngoảnh đi, nhìn lại đã 31 năm tuổi nghề, tuổi đời đã 50…..ôi nhanh quá mới ngày nào đi làm nay đã sắp đến tuổi nghỉ hưu. Cách đây 11 năm tôi đã vinh dự được nhận kỷ niệm chương “vì sự nghiệp ngân hàng”. Phần thưởng này đã động viên tôi cả một đời yêu nghề yêu Agribank.Tôi hiểu, Agribank đã cho tôi, cho anh quá nhiều; có thể công việc tại Agribank đầy vất vả, phải đi sớm về khuya và lắm gian truân nhưng đã mang lại cho tôi nhiều thứ: Một môi trường làm việc tốt, có nhiều cơ hội thăng tiến; đời sống thu nhập luôn ổn định; trưởng thành, tự tin và khéo léo hơn trong giao tiếp nhờ hằng ngày tiếp xúc với nhiều đối tượng khách hàng; tình yêu thương và tôn trọng của đồng nghiệp giúp tôi yên tâm công tác; sự tin tưởng của lãnh đạo trong công tác chuyên môn. Dù biết trong đời thường, tình yêu, sự nghiệp, cuộc sống… hạnh phúc không hề tự đến mà chúng ta, mỗi người đều phải đấu đấu tranh mới có được. 
 
Tôi biết mình còn yêu Agribank và yêu nghề lắm tôi tự nhủ phải sống và làm việc sao cho xứng đáng là một thành viên trong đại gia đình Agribank, để sau này khi đã rời xa mái nhà thứ hai của mình có thể tự hào nói với bạn bè, con cháu mình rằng mình đã từng phục vụ trong Agribank. Cứ nghĩ đến tự nhiên trong tôi cảm xúc lại dâng trào, tôi muốn hét lên thật to với tất cả mọi người rằng “tôi yêu Agribank”./.
 
Lâm Hà, ngày 10 tháng 10 năm 2017
 
Tác giả: Đào Thị Hợi
Agribank Lộc Phát - Lâm Đồng 

Các tin mới hơn
Ký ức Agribank (15/03/2018)
Các tin cũ hơn
Ngày trở về! (01/03/2018)

Ngân hàng trực tuyến

Mạng lưới ATM/POS

Tỷ giá hối đoái
Cập nhật ngày
Áp dụng tại CN Sở giao dịch Agribank
Tỷ giá có thể thay đổi trong ngày

TT Chăm sóc, hỗ trợ KH Agribank
1900558818