Agribank - giai điệu trong tôi
(Cập nhật lúc 15:59 ngày 1/3/2018)
Đó là vào một chiều ngày cuối cùng của tháng Năm, khi lần đầu tiên tôi thấy logo mới của ngành được quảng cáo ở một nơi náo nhiệt đến như vậy- sân bay Tân Sơn Nhất. Dòng chữ Agribank đỏ sáng được xếp ngay ngắn không cách điệu, nằm nổi bật phía trên tấm biển chỉ hướng “Ga đi trong nước”, khiến bất kì hành khách nào khi ngước lên cũng đều thấy rõ.
Đó là vào một chiều ngày cuối cùng của tháng Năm, khi lần đầu tiên tôi thấy logo mới của ngành được quảng cáo ở một nơi náo nhiệt đến như vậy- sân bay Tân Sơn Nhất. Dòng chữ Agribank đỏ sáng được xếp ngay ngắn không cách điệu, nằm nổi bật phía trên tấm biển chỉ hướng “Ga đi trong nước”, khiến bất kì hành khách nào khi ngước lên cũng đều thấy rõ. Trong tôi chợt dâng niềm ấm áp thân quen, cảm giác giống như một người con tha hương được thấy lá cờ Tổ quốc mình đang tung bay nơi xứ lạ vậy.
 
Chợt cô Quyên không biết đứng cạnh tôi từ bao giờ khẽ cất tiếng: “Logo mới thật hiện đại cháu nhỉ!...” Tôi mỉm cười, quay sang cô gật đầu đồng ý. Logo mới mang một sức sống trẻ trung mãnh liệt, một bước chuyển mới, một khát khao cháy rực. Tôi nhớ đến hình ảnh tôi mới ngày nào chập chững bước vào ngành, cũng đầy khao khát và đam mê. Nhanh thật, đã gần hai năm rồi đấy!
 
 Ngồi trên máy bay, nhìn thảm mây trắng xóa qua khung cửa mà hình ảnh những hạt lúa vàng trên logo cứ hiện lên trong tâm trí tôi. Quê mình bây giờ cũng đang bước vào vụ gặt rồi đấy. Tôi thấy nhớ nhà, nhớ ngày mùa thoang thoảng mùi đất, cánh đồng quê bát ngát một màu, những con đường rơm phơi vàng óng, và nhớ cả những ngày tháng giao dịch nườm nượp khách. Những kỉ niệm như dòng thác lũ không biết từ đâu chợt ùa về, cứ sống động hiện rõ trước mắt tôi.
 
Tôi nhớ đến một chiều muộn cuối tuần khi sắp hết giờ giao dịch. Một người mẹ vội vã đến chuyển tiền cho con gái. Mùi gì đó quyện của đất, mồ hôi, của lúa, nồng nồng sực lên trong căn phòng nhỏ khi chị vừa bước vào. Vài sợi tóc lưa thưa chưa kịp búi khẽ đung đưa, gắng che đi đôi mắt đỏ hoe của chị.
 
“ Hết giờ chưa chú, chú chuyển gấp giúp chị cho cháu với!”… – giọng chị có chút gì đó hơi lệch lạc đầy xúc động. 
 
Tôi nhận ra ngay khi chị vừa bước vào. Cách đây mới mấy tháng, hình ảnh người mẹ chân chất và một em gái với chiếc áo phông xanh đi theo, tôi vẫn còn nhớ rõ. Em xinh xắn, bẽn lẽn níu chặt vạt áo mẹ. Nhìn em, tôi thấy thật trong sáng dễ thương, như bông lúa vừa mới lên đòng còn e ấp. Em chuẩn bị lên thành phố học đại học, nên chị muốn mở tài khoản để hàng tháng gửi tiền cho em. 
- Em nó học tốt quá chị nhỉ !...- Vừa hướng dẫn, tôi vừa trò chuyện với chị.
  Đôi mắt chị chợt trùng xuống, nhìn hai cây bút khách hàng cắm trên bàn chị vừa nói:
- Anh nhà chị không đồng ý cho cháu nó học xa đâu chú à, muốn cháu đi làm công ty phụ gia đình rồi lấy chồng. Nhưng, chị nhất quyết không đồng ý. Đời mình đã khổ lắm rồi, ít nhất phải cho con nó học hành tử tế chứ!
 
Tôi hiểu điều chị nói. Nghề làm nông vốn vất vả khổ cực, mong muốn con cái được học hành đàng hoàng, thoát khỏi cảnh đồng ruộng quê mùa, là khao khát, ước mơ của những người nông dân nơi đây. Ở chị, tôi thấy có nét gì đó vừa hiền lành vừa cương nghị, hết mực yêu thương con... Rồi đầu tháng nào cũng vậy, hình ảnh người mẹ luôn hối hả khẩn trương mỗi lần đến chuyển tiền cho con gái, đã dần in vào trong tâm trí tôi. Và hôm nay đây, tôi có cảm giác thời gian như đang đặc quánh lại, tựa lớp sương mù mãi không tan bao quanh nỗi lòng của người mẹ.
- Sao chị chuyển gấp cho em vậy, vẫn chưa sang tháng mà?
-Chắc đây là lần cuối rồi chú à!...- Chị nói khẽ nhưng đầy xúc động.
  Tôi không dấu được sự bất ngờ, dời mắt khỏi màn hình, tôi ngước nhìn chị đợi một lời giải thích.
 - Ba nó phát hiện nó yêu đương trên đó, bỏ bê học hành, nên bắt về ngay chú à!…- Nói đến đây, nước mắt chị trào hẳn ra, không còn che dấu được cảm xúc của mình nữa. Như một bản nhạc với nốt trầm chợt vang lên, lòng tôi cũng trĩu xuống, buồn man mác, có gì đó vừa thương vừa đồng cảm với chị. Nhớ lại mới ngày đầu đến giao dịch, hình ảnh chị đầy quyết tâm, mạnh mẽ, cương nghị đến bao nhiêu, thì giờ đây tôi lại thấy chị mỏng manh đến bây nhiêu. Nỗi lòng của người mẹ ấy giờ đây vẫn khắc ghi sâu đậm trong tôi, một nốt trầm đầy xao xuyến.
 
Tiếng cô Quyên ngồi bên cạnh vang lên làm ngắt mạch suy nghĩ trong tôi:
- Sao suy tư gì đăm chiêu thế, nhớ nhà hay nhớ người yêu à? - Cô vừa hỏi vừa cười.
-Dạ không. Cháu đang nghĩ, giờ ở phòng không biết có đông khách không ấy mà- tôi đùa.
- Gớm, đã nghĩ đến công việc rồi. Cô đây này, tưởng sẽ nghỉ ngơi quên được mấy hôm, ai ngờ mấy khách hàng cứ gọi nhắc cô suốt. Làm mình nghỉ mà lòng cứ thấy sao sao ấy.
 
Tôi mỉm cười đồng cảm với cô. Cô đã trải qua gần 30 năm công tác trong ngành rồi. Không biết lúc cô về hưu, xa công việc cô vẫn hằng gắn bó, xa những khách hàng thân quen, cô có thấy hụt hẫng không? Riêng với tôi, cùng cơ quan đi nghỉ dưỡng mới có mấy hôm, trong cơ thể không biết từ lúc nào đã xuất hiện những khoảng trống. Tôi không rõ những khoảng trống đó đến từ đâu, chỉ biết rằng, theo thời gian chúng cứ dần một lớn thêm vậy.
 
Tôi chợt nhớ đến hình ảnh một khách hàng hay đến chỗ tôi giao dịch, bác Muôn. Một bác gái trên bảy mươi tuổi bình dị. Bác có chiếc lưng hơi còng, khuôn mặt đầy những nếp nhăn, tóc đã bạc gần hết và lúc nào cũng nở nụ cười đôn hậu. Tôi rất yêu quý bác, quý cả cách bác ngồi lặng lẽ chờ và quan sát mọi người đến giao dịch. Không ồn ào vội vã, lại rất gần gũi thôn quê. Bác chủ động bắt chuyện với những người ngồi cạnh, lắng nghe, thỉnh thoảng phe phẩy tờ báo Ngân hàng quạt mát cho các em nhỏ đi theo người lớn đến giao dịch. 
 
Bác hay trò chuyện tâm sự với tôi qua đôi ba chuyện ngắn. Có lần là chuyện cái bể nhà bác bị rỉ nước, nước chảy hết cả ra ngoài mà gọi thợ mãi họ không đến sửa. Có lần là chuyện đứa cháu gái, nó giận ba mẹ trốn sang ở cùng bác mà khuyên mãi nhất quyết ko chịu về…Những câu chuyện nhỏ như vậy khiến tôi hiểu về hoàn cảnh của bác hơn. Bác Muôn có hoàn cảnh khá đặc biệt. Bác sống một mình, không lấy chồng. Thỉnh thoảng, bác đến nhận tiền do người chị gái sống bên Đức gửi về. Nhà bác cách đây khoảng hai cây số, bác không biết đi xe, mỗi lần đến giao dịch đều phải đi bộ. Một thân một mình sống đơn côi, nhưng chưa khi nào tôi thấy bác đến giao dịch mà nụ cười tắt cả.
 
Một buổi trưa vắng khách gần cuối năm âm lịch, bác Muôn vừa đi chợ về mang theo chiếc làn nhỏ đầy ắp những đồ: nào là lá rong, thịt, đỗ, hành và một khúc tre tươi để làm lạt nữa. Vừa kiểm tra tài khoản, tôi vừa hỏi bác:
- Bác ở một mình cũng mua đồ về gói bánh Trưng cơ à?
Dùng vạt áo chấm chút mồ hôi còn vương trên chán, bác khề khà nói:
- Một mình cũng phải làm chứ. Thức đêm trông bánh mới có không khí Tết cháu à!
  Tôi mỉm cười đồng ý. Cuộc sống ngày càng hiện đại, con người càng theo đuổi những vật chất xa xôi mà bỏ quên đi những giá trị truyền thống. Càng hiện đại, con người lại càng trở lên lạc lõng và cô đơn. Hạnh phúc đến từ những điều bình dị, thân thuộc nhất. Một ý nghĩ chợt nảy sinh trong tôi, nó khiến tôi cảm thấy rất phấn chấn: Tôi muốn đưa bác về!
 
Khi tôi đến xin phép, anh trưởng phòng nhìn bác và quan sát cả phòng giao dịch rồi nhìn tôi mỉm cười đồng ý. Tôi cảm thấy như có luồng gió mới, cứ cuồn cuộn phấn khích, rạo rực chảy trong tôi.
 
Trở bác về trên xe, cùng hòa vào dòng người hối hả, rồi lại như nhánh sông rẽ vào những lối quanh co tĩnh lặng. Ngồi phía sau, bác kể tôi nghe rất nhiều chuyện, tựa như cả tháng nay bác chưa nói với ai vậy. Trong giọng của bác, tôi thấy có chút gì đó rất vui và hào hứng. Bác kể rằng, năm nay phải gần sát Tết bác mới mua đào về. Năm ngoái, vì mua sớm quá nên lúc Tết đến, lá hoa đã héo hết cả. Ai sang chơi với bác, nhìn cành đào cũng đều bình luận...
 
Mải nghe bác kể chuyện, tôi không biết là mình đang đi qua những cung đường rất đẹp. Nào là những hàng cây xoan lá xanh ngắt, dưới mưa xuân, hoa xoan tim tím nhè nhẹ khoe sắc, miệng ngân nga những câu thơ trong bài “Mưa xuân” của Nguyễn Bính. Xa hai bên đường, nào là những ruộng đồng, nước mênh mang trắng xóa trong mùa đổ ải. Mùi đất, mùi cỏ xanh ngai ngái, cứ quyện lại xốn xang. Phía cuối đường, con đê làng nằm trải dài uốn lượn, theo dòng sông ôm ấp đất quê mình. Lòng tôi thấy bình yên quá!
 
Đưa bác đến nhà, tôi trở về mà trong lòng đầy phấn khích. Lần đầu tiên lớp kính cách ngăn được phá vỡ, không còn những máy móc khô khan, tôi được hòa chung một dòng chảy với khách hàng yêu quý. Những giác quan trong tôi như đồng loạt được đánh thức, cảm thấy yêu đời, yêu công việc mình đang gắn bó đến lạ thường!
 
Đang chìm trong những hồi ức, chợt chiếc máy bay khẽ rung lên chuẩn bị hạ cánh, báo hiệu kỳ nghỉ cùng cơ quan cuối cùng đã kết thúc. Tôi sắp trở về với công việc, về với những khách hàng thân yêu. Bước xuống sân bay, lòng tôi thấy rạo rực không nguôi. Đâu đó chợt có tiếng nhạc rộn ràng như chào đón. Riêng tôi đã có một bản nhạc của riêng mình. Bản nhạc mà có những âm hưởng nhanh như cơn mưa rào mùa hạ, dào dạt và vội vã. Có âm hưởng lại như làn gió mùa thu, dịu nhẹ và lắng sâu. Có đôi khi là nốt cao dữ dội, có lúc lại trầm buồn xuyến xao. Những âm hưởng màu sắc khác nhau do mỗi khách hàng mang tới. Dưới mái nhà Agirbank, những âm hưởng đó kết hợp lại, ngân lên, tạo thành một giai điệu tuyệt vời, cứ cuộn chảy, vang mãi trong tôi.

Trần Mạnh Đạt - Agribank Hải Dương 

Các tin mới hơn
Ký ức Agribank (15/03/2018)
Các tin cũ hơn
Nhật ký cho ba (01/03/2018)
Tôi yêu Agribank (01/03/2018)
Ngày trở về! (01/03/2018)

Ngân hàng trực tuyến

Mạng lưới ATM/POS

Tỷ giá hối đoái
Cập nhật ngày
Áp dụng tại CN Sở giao dịch Agribank
Tỷ giá có thể thay đổi trong ngày

TT Chăm sóc, hỗ trợ KH Agribank
1900558818