AGRIBANK- Nhịp cầu nối những niềm vui cho các hộ nghèo
(Cập nhật lúc 9:37 ngày 12/3/2018)
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình viên chức nghèo, ba mẹ tôi lấy nhau lúc đã cả hai người đều khá lớn tuổi và là những người bị thiệt thòi, mất mát nhiều sau chiến tranh.
Cả ba và mẹ tôi lúc đó đều là nhân viên ngành y và xin về hưu trước tuổi do sự khó khăn của thời bao cấp. Ba chị em tôi cách nhau 5 tuổi, ngay từ lớp 4, 5 đã theo học các lớp chuyên, trong khi đó trường chuyên lại cách xa nhà nên cả ba chị em đều phải ở nội trú. Lương hưu của ba mẹ quá thấp do về hưu non nên để nuôi chúng tôi ăn học, ba mẹ tôi phải làm thêm đủ nghề: từ bà mụ đỡ đẻ (mẹ tôi từng là một nữ hộ sinh giỏi của bệnh viện tỉnh) đến trồng luá, trồng hoa hoa màu ớt, đậu lạc, mè, chăn nuôi heo, vịt bầy. Ngoài ra vốn khéo tay, ba tôi còn làm thêm việc đan lát các dụng cụ bằng mây, tre theo yêu cầu của người dùng. Thời điểm khó khăn nhất của gia đình tôi là khoảng thời gian cách đây gần 20 năm, lúc cả ba chị em tôi đều lần lượt vào đại học. Trong ba chị em, chị gái tôi là người học giỏi nhất (Chị là học sinh đầu tiên của tỉnh Quảng Trị đạt giải nhất học sinh giỏi cấp Quốc gia), năm đó chị thi Đại học y khoa Huế và Đại học Y Dược TP HCM với số điểm rất cao nhưng vì thương ba mẹ vất vả, thương hai em còn nhỏ nên chị tôi dành ngậm ngùi chọn ĐH Y Huế để đỡ gánh nặng kinh phí cho gia đình. Tôi và em trai được ưu tiên cho theo học Đại học tại Hà Nội, tôi học Kinh tế Quốc Dân, em trai tôi học Bách Khoa Hà Nội. Thời kỳ đó cả gia đình tôi vô cùng hạnh phúc vì cả ba chị em đều đỗ 2-3 trường Đại Học. Chúng tôi cũng đâu biết rằng đó chính là nguyên nhân dẫn đến sự khó khăn gấp bội về kinh tế của gia đình tôi sau này. 
Khi cần tiền trợ cấp cho chúng tôi nhập học, ba mẹ tôi phải bán tất cả những gì bán được trong gia đình, cộng thêm vay mượn của bà con, bạn bè, có khi còn chấp nhận vay nóng. Để có nguồn thu nhập đủ trang trải cho các con, ba mẹ tôi cùng một số hộ khác quyết tâm làm ăn lớn là lên khai thác và trồng rừng tại đồi K4 của xã Hải Phú- huyện Hải Lăng và đào hồ nuôi tôm sú tại xã Triệu Phước- Huyện Triệu Phong- Tỉnh Quảng Trị. Nhưng ông trời thật khéo trêu ngươi, ba mẹ tôi tuổi cao, sức yếu lại là người chất phác, thật thà, chưa có kinh nghiệm làm ăn, lại không có vốn nên cả hai dự án của ba mẹ tôi đều thất bại và đi vào bế tắc, đẩy gia đình tôi vào cơn khủng hoảng nợ nần. Ngày đó trên địa bàn chưa có Ngân hàng chính sách xã hội mà chỉ có duy nhất Ngân hàng Nông nghiệp nhưng ba mẹ tôi không dám nghĩ đến vay tại đây vì sợ nhà nghèo, không đủ tiêu chuẩn vay vốn. 
 
Thật may mắn cho ba mẹ lúc đó, mẹ tôi có người cháu dâu làm ngân hàng Nông nghiệp Triệu Hải (nay là Agribank Thị xã Quảng Trị), thấy gia đình tôi khó khăn chị gợi ý, hướng dẫn ba mẹ làm thủ tục vay vốn Ngân hàng. Mẹ tôi nhớ lại, khi cầm được 20 triệu đồng tiền vay vốn từ Ngân hàng Nông nghiệp Triệu Hải, mẹ mừng đến chảy nước mắt. Mẹ cứ nghĩ vay tiền ngân hàng là phải quỵ lụy, vất vả hơn vay bạn bè, người thân và phải tốn rất nhiều khoản chi phí, thủ tục hồ sơ lại phức tạp. Điều mà gia đình tôi cảm động nhất là thời điểm đó, ba mẹ tôi đều đã lớn tuổi (cả ba và mẹ đều đã xấp xỉ 60-70 tuổi), cả ba con đều đang đi học, tài sản không có gì ngoài mái nhà cấp 4 đơn sơ và cái dự án làm ăn viết tay của ba không quá 2 mặt giấy A4 mà ba mẹ tôi gọi là tài sản để thế chấp vay vốn Ngân hàng.
 
Để ba chị em tôi yên tâm học hành, ba mẹ tôi giấu không cho chúng tôi biết tình hình nợ nần của gia đình. Tôi còn nhớ năm tôi học Đại học năm thứ 3, khi nghỉ hè về thăm nhà, một hôm ba mẹ tôi đi làm vắng, có một cô nhân viên Ngân hàng Nông Nghiệp Triệu Hải đến nhà tìm mẹ tôi và nhắn: Nếu mẹ về cháu nhớ nói với mẹ là có Cô Phương Ngân hàng đến tìm nhé. Khi mẹ đi làm về tôi hỏi mẹ: Mẹ ơi cô Phương ngân hàng đến đòi nợ hả mẹ? Nhà mình nợ Ngân hàng nhiều không hả mẹ? Mẹ mỉm cười phân bua: Cô Phương đến để nhắc nợ sắp đến hạn thôi, vả lại nhà mình nợ có nhiều đâu mà sợ hả con. Tôi yên tâm lắm vì trong đầu nghĩ đơn giản rằng nếu gia đình tôi nợ nhiều và nợ không trả được thì sao cô Phương lại đàng hoàng và nhẹ nhàng đến vậy.
 
Ba năm sau khi ra trường, thật may mắn và tình cờ tôi thi đỗ vào Ngân hàng Nông nghiệp Quảng Trị và được bố trí về công tác tại Ngân hàng Nông nghiệp Triệu Hải. Là nhân viên kế toán Ngân hàng, trong khi sắp xếp hồ sơ lưu trữ tôi tình cờ thấy hồ sơ vay vốn của ba mẹ và sửng sốt phát hiện ra rằng số nợ lãi của ba mẹ tôi lúc đó đã lên đến gần gấp đôi số nợ gốc. Món vay đó đã qua không biết bao nhiêu lần cơ cấu, gia hạn nợ, để rồi chuyển nhóm nợ và đã đưa vào  nợ xử lý rủi ro. Điều tôi cảm thấy bất ngờ và cảm động nhất là với một món  nợ xấu như thế nhưng mỗi lần các cô chú đến nhà đòi nợ ai cũng nhẹ nhàng và rất lịch sự đối với ba mẹ tôi. Thậm chí các cô chú còn hỏi han tình hình học tập của ba chị em chúng tôi, rồi an ủi, động viên ba mẹ giữ gìn sức khỏe để làm việc nuôi con và dành dụm tiền trả nợ ngân hàng. Mẹ kể có khi đến hạn trả nợ, mẹ gom góp mãi cũng không đủ tiền, các cô chú sợ món nợ của mẹ chuyển nợ quá hạn nên đành bỏ tiền túi cho mẹ mượn thêm, rồi khi mùa vụ đến mẹ bán thóc, bán đậu trả lại các dì.
 
Tôi nhớ mãi năm tôi mới ra trường, tôi chưa có việc làm ổn định, em trai tôi đang học năm thứ tư nên cần máy vi tính để đi thực tập. Gia đình tôi quyết định mua máy trả góp ở một cửa hàng máy vi tính của người bà con gần nhà với mức giá tương đối đắt. Khi quá hạn trả góp mấy ngày, cô chủ cửa hàng đã đến nhà tôi đòi nợ và mẹ tôi xin hoãn thêm vài ngày, nhưng chưa để mẹ nói hết câu người phụ nữ ấy đã không tiếc lời mắng mỏ gia đình tôi thậm tệ với những ngôn ngữ nặng nề, khó nghe nhất. Bản thân tôi khi ấy chỉ biết khóc và tự hứa với mình là cố gắng đi làm kiếm thật nhiều tiền để trả hết nợ cho ba mẹ và giúp đỡ người nghèo. Hôm  nay khi đã đi làm Ngân hàng và cầm hồ sơ vay vốn của mẹ mình, tim tôi như  thắt lại và tôi đã bật khóc nức nở. Tôi khóc vì tôi cảm động vô cùng trước những tình cảm mà các cô chú Ngân hàng Nông nghiệp đã dành cho gia đình tôi, tôi so sánh hình ảnh những người đồng nghiệp lớn tuổi thân thương như Dì Phương, Dì Dược, Chú Đông, Anh K (anh đã mất)....với hình ảnh cô chủ cửa hàng máy vi tính khi đến nhà tôi đòi nợ, tôi so sánh sự đon đả mời chào, hỏi han tình cảm của các cán bộ Ngân hàng như Anh Tùng, Anh Dũng, Chị Tâm, chị Hà…với sự thờ ơ, lạnh nhạt của bà con, bạn bè ba mẹ khi ba mẹ đến hỏi vay tiền. Trong đầu tôi đến tận bây giờ vẫn không trả lời được câu hỏi: Nếu như ba mẹ tôi ngày ấy không vay được vốn từ ngân hàng Nông nghiệp thì chúng tôi làm sao tốt nghiệp được Đại học, làm sao chúng tôi còn nhà để ở khi lãi vay nóng cứ nhảy theo cấp số nhân.
Bởi vậy, ngày mấy chị em tôi trả hết nợ ngân hàng cho mẹ, mẹ mừng lắm, mẹ mừng vì mẹ hết  nợ thì ít mà mẹ mừng vì mẹ biết các dì đã thoát được cục nợ xấu thì  nhiều. Mẹ tôi vẫn thường bảo với tôi rằng, nợ tiền Ngân hàng ba mẹ tôi đã trả được nhưng nợ ơn các các cô chú Ngân hàng Nông nghiệp ba mẹ không bao giờ quên. Khi tôi được trúng tuyển vào làm Ngân hàng Nông Nghiệp tỉnh Quảng Trị, ba mẹ mừng đến nỗi không ngủ được gần cả tháng trời, ba mẹ không phải mừng vì con vào làm được ngành “hot” nhất thời đó mà ba mẹ mừng vì con được vào một môi trường làm việc tốt, giàu truyền thống nhân văn. Mẹ nhắc: Làm Ngân hàng phải có cái tâm nghe con. Rồi thỉnh thoảng mẹ hỏi thăm cô này, dì nọ, ý mẹ muốn nhắc khéo con gái phải cố gắng cho bằng các cô chú, các dì, mẹ sợ con mẹ vô tâm với những người có cùng hoàn cảnh khó khăn, hoạn nạn. 
 
Mười mấy năm gắn bó với nghề tôi nhận thấy rằng làm Ngân hàng Nông Nghiệp luôn vất vả hơn các Ngân hàng khác vì số lượng khách hàng của Ngân hàng Nông nghiệp luôn đông với các món nhỏ lẻ, khách hàng của Ngân hàng Nông Nghiệp người nghèo nhiều hơn người giàu, người khó khăn nhiều hơn người phát đạt, người ít học nhiều hơn người có học. Mỗi khi cảm nhận được niềm vui của khách hàng khi nhận được những món tiền vay hay gom góp được những món tiền nhỏ lẻ để gửi tiết kiệm, lòng tôi lại thấy ngập tràn niềm vui và như có thêm nguồn năng lượng để làm việc, để cống hiến. Mười mấy năm được sống và hòa mình trong một môi trường đoàn kết, đầy ắp tình yêu thương của Mái nhà chung Agribank, tôi luôn khắc sâu lời mẹ dặn để ngày đêm không ngừng phấn đấu. Bởi tôi muốn làm được những gì tốt nhất cho khách hàng như các cô chú, các anh chị đã từng giúp ba mẹ tôi ngày ấy.Tôi luôn tâm niệm rằng Agribank là chiếc phao cứu sinh, là nhịp cầu đưa những niềm vui, niềm hạnh phúc đến cho cho người nghèo, cho bà con nông dân trên khắp mọi nẻo đường của Tổ quốc.

Tác giả: Nguyễn Thị Kim Hưng
Agribank Triệu Phong - Quảng Trị


Các tin mới hơn
Ký ức Agribank (15/03/2018)
Các tin cũ hơn
Nhật ký cho ba (01/03/2018)
Tôi yêu Agribank (01/03/2018)
Ngày trở về! (01/03/2018)

Ngân hàng trực tuyến

Mạng lưới ATM/POS

Tỷ giá hối đoái
Cập nhật ngày
Áp dụng tại CN Sở giao dịch Agribank
Tỷ giá có thể thay đổi trong ngày

TT Chăm sóc, hỗ trợ KH Agribank
1900558818