Kỉ niệm một mùa lũ…
(Cập nhật lúc 9:54 ngày 12/3/2018)
Trong những ngày giữa tháng 11, dự báo thời tiết liên tục phát đi thông báo vùng biển Bình Thuận chịu ảnh hưởng của những cơn bão 12, 13 rồi 14 kèm mưa lớn trên diện rộng và có khả năng lũ về làm tôi nhớ lại trận lũ lụt lịch sử năm tháng 11 năm 1999 tại huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận…..
Sau khi có thông báo của đài trung ương và địa phương, ban lãnh đạo đã khẩn trương bố trí một số cán bộ trực ngay buổi trưa hôm ấy, 12 giờ 15 phút, tôi vừa về đến nhà trong khi trời đang mưa to thì nghe điện thoại của bộ phận trực cơ quan báo nước đang ngập đường Lê Lợi (con đường trước Ngân hàng) và đang dâng rất nhanh. Chưa kịp ăn cơm, tôi dặn vợ và hai con nhỏ ở nhà cẩn thận, đừng đi đâu ra khỏi nhà rồi tất bật quay xe chạy ngay xuống cơ quan, gần đến chi nhánh ngân hàng Nông nghiệp Hàm Tân (nay là Agribank chi nhánh thị xã LaGi) còn khoảng 500 mét thì xe hon đa của tôi không thể chạy được do nước đã ngập hơn nữa bánh xe, tôi lật đật dựng xe ngay bên vỉa hè gần ủy ban thị trấn mà không kịp nói một lời gởi gắm chiếc xe với chú bảo vệ. Lúc này, mưa vẫn đang còn rất lớn và nước ở khắp nơi đã đổ về rất nhanh, vì ngân hàng hàng nằm cạnh bờ sông nên bao nhiêu nước trên nguồn đều kéo về với mức độ khủng khiếp, đi ngược dòng nước chảy xiết tôi cũng đến được cổng sau của ngân hàng. Lúc này nước đã bắt đầu tràn vào nhà làm việc, do nền nhà cao hơn lòng đường  đến 40cm, nên ngoài đường đã giống một dòng sông nhỏ đang chảy xiết vậy. Khi tôi đến, ngoài một bảo vệ, một chị trưởng phòng kế toán, một cán bộ kho quỹ ở lại trực, chỉ có tôi và một cô cán bộ tín dụng vừa đi cơ sở về kịp. Mưa vẫn rất to, điện đã bị tắt toàn huyện. Liên lạc với các anh chị em khác trong cơ quan hoàn toàn không liên hệ được. Chúng tôi biết giờ này sẽ không có ai có thể băng qua dòng nước xiết để đi vào ngân hàng được nữa. Thế là mấy chị em nhanh chóng bàn những việc cần làm ngay, trước hết tôi cho mở kho và chuyển hết tất cả tiền mặt và ấn chỉ quan trọng lên nóc két sắt cao khoảng hai mét, lúc này nước đã lên hết bàn chân. Sau khi khóa kho chúng tôi quay sang gỡ dây điện của tất cả các máy vi tính chuyển lên lầu. Tôi thật sự bất ngờ với sức khỏe của hai chị nữ, trông họ ốm yếu thế mà toàn bộ máy vi tính của phòng kế toán và phòng tín dụng hơn mười cái các chị cứ ôm đi lên lầu như không vậy. Sau này, chính các chị cũng không lý giải nổi điều này….
Và điều cực nhất đã đến, nước đã dâng quá đầu gối, các tủ hồ sơ của phòng kế toán thì có chị trưởng phòng biết dể mở và đem toàn bộ hồ sơ và giấy tờ tài sản của khách hàng lên lầu được; còn tủ hồ sơ của cán bộ tín dụng đang giải quyết của khách hàng thì chúng tôi không có chìa khóa để mở, sau giây phút đắn đo, tôi quyết định cho phá các cửa tủ, chúng tôi ưu tiên khiêng những những hồ sơ chưa bị thấm nước để đem lên lầu trước còn lại số bị thấm nước đưa lên sau. Lúc này nước đã lên tới bụng mà ngoài trời vẫn mưa, nước vẫn đang lên nhanh, những chiếc xe hon da của các anh chị để lại phía sau hiên nhà đã bị dòng nước đục ngầu che lấp.
 
Gần 5 giờ chiều mà tới đã nhá nhem tối, chúng tôi bắt đầu sợ, sợ vì cây đèn pin kia sẽ không đủ sáng suốt đêm, sợ vì không có cái gì bỏ bụng suốt đêm, sợ vì nếu lỡ nhớ ra có thứ gì quan trọng chưa lấy kịp thì giờ này đã quá muộn vì trời đã tối mà nước đã lên quá đầu. Đang suy nghĩ lung tung thì bỗng tiếng kính cửa chính bị vỡ, chúng tôi ngơ ngác nhìn nhau rồi cũng chợt hiểu do sức nước quá mạnh đã làm vỡ kính và cánh cửa sắt chỉ bị móp chứ không bị bật tung…chúng tôi cũng yên tâm phần nào.
 
7 giờ tối, chúng tôi bắt đầu thấy lạnh và đói, ngoài đường trời tối đen như mực, lâu lâu có vài vệt sáng từ đèn pin của các căn nhà đối diện, nhưng như thế cũng làm chúng tôi bớt cảm thấy vắng lặng đến tê người.
Và rồi anh bảo vệ cũng đã nhớ lại những mẫu đèn cầy anh sử dụng những khi bị cúp điện nay còn sót lại, và mấy gói mì tôm anh thường để dành ăn sáng. Thế là chúng tôi đốt dần những mẫu đèn cầy một và ăn mì tôm sống. Ngồi nói chuyện một lúc ai cũng buồn ngủ, chúng tôi thay phiên nhau, lúc nào cũng có người thức cho đến sáng hôm sau.
 
5 giờ sáng nước rút, chúng tôi bước xuống lầu và không thể tưởng tượng nỗi, vách tường bùn đen vẫn còn in vết ngang đầu. Nước vẫn còn cao hơn mắt cá chân, nhưng vẫn thấy lớp bùn màu đất sét đặc quánh.
 
7 giờ sáng thì gần như anh chị em có mặt đông đủ. Trước hết, số anh chị em ở lại hôm qua được cho về thay quần áo, nghỉ ngơi. Số còn lại bắt đầu lấy nước từ bể chứa của cơ quan, lúc này nước trong bể cũng một màu với bùn nhưng cũng sử dụng để xối rửa được. Gần trưa, tôi giao việc lại cho một anh trưởng phòng để về nhà xem tình hình nhà cửa và vợ con ở nhà thế nào. Đi bộ đến ủy ban thị trấn tôi thấy chiếc xe mình vẫn còn đó, nhưng đạp mãi mà xe chẳng nổ, thì ra nước ở đây cũng ngập cả nửa bánh xe. Tôi mừng vì không mất xe là tốt rồi, dắt xe thẳng đến tiệm sửa xe và đi xe ôm về. Nhà cửa, vợ con không sao, nhưng cái máy giặt để sau bếp thì nước vào làm hỏng máy không chạy được, vợ tôi bảo do một mình không thể khiêng lên nhà trên được. Thôi, thế cũng là tốt lắm rồi.
 
Đến 3 giờ chiều hôm sau, việc dọn dẹp, lắp đặt lại máy móc và sắp xếp lại hồ sơ xong. Số hồ sơ, giấy tờ bị ướt chúng tôi tranh thủ phơi ngay sân sau của ngân hàng. Ngày hôm sau, chúng tôi đã chuẩn bị và sẵn sang bắt tay vào hoạt động bình thường. Mặc dù chưa thể dọn sạch sẽ như ban đầu, nhưng bà con khách hàng đến giao dịch bình thường với một sự cảm thông sâu sắc.
 
Và điều ngạc nhiên đã đến với tất cả anh chị em nhân viên chi nhánh chúng tôi. Khoảng hai giờ chiều của ngày làm việc đầu tiên sau cơn lũ, có một người cao to, ăn mặc bình thường, đi giày xăng đan đi thẳng vào phòng kế toán, vừa hỏi thăm vừa nhìn những dấu vết của lũ in trên vách tường, quầy làm việc với ánh mắt đăm chiêu. Anh ấy hỏi anh bảo vệ có lãnh đạo ở cơ quan không? Sau phút ngờ ngợ, rồi anh bảo vệ dẫn anh ấy lên phòng giám đốc của chúng tôi. Và sau đó vài phút, giám đốc của tôi đi cùng với anh ấy thăm tất cả các phòng làm việc và giới thiệu đây là anh Lê - Phó Tổng giám đốc Agribank. Phải nói là chúng tôi vô cùng ngạc nhiên và thực sự xúc động vì từ lúc chuyển sang ngân hàng thương mại từ Ngân hàng Nhà nước, chúng tôi chỉ biết tên của các vị lãnh đạo qua các công văn hoặc trên các phương tiện thông tin đại chúng chứ có bao giờ thấy vị lãnh đạo của ngành mình bằng xương bằng thịt như thế này đâu. Đã vậy, anh Lê - Phó Tổng giám đốc đang đứng trước chúng tôi lại vô cùng giản dị, gần gũi. Bằng giọng nói xứ Quảng miền Trung vô cùng ấm áp, anh ân cần hỏi thăm từng gia đình chúng tôi rằng: “Có gia đình nào nhà bị ngập nước không”; “Tài sản trong nhà có bị hư hỏng không?”….và rồi anh quay sang hỏi tôi: “Em đã có nhà riêng chưa?”. Tự nhiên, từ chỗ ngại tiếp xúc với lãnh đạo, tôi thấy anh gần gũi và tình cảm thật chân tình, tôi trả lời và nói chuyện với anh như người anh em trong nhà vậy.
 
Đến khoảng 4 giờ chiều, theo đề nghị của anh, giám đốc đã cử tôi chở anh Lê bằng xe hon da đi một số nơi bị thiệt hại trong huyện, tôi chở anh đến cầu Tân Lý, cách cửa sông Dinh khoảng cây số, ghe thuyền bị chìm vẫn còn nằm nghiêng ngả trên mép sông. Hàng cây phía bên kia sông vẫn còn vắt vẻo những bao tải, chiếu và áo quần bị lũ cuốn theo rồi mắc vào những ngọn cây. Tôi quay xe chở anh Lê qua xóm Bình An xã Tân Bình, nhưng chỉ đứng ở bên này cầu Sắt vì chiếc cầu đã bị lũ cuốn trôi. Anh hỏi thăm xóm bên đó có ai chết không, họ sống chủ yếu bằng nghề gì, ngân hàng mình cho vay bà con bên đó nhiều không? Rồi dặn chúng tôi xem làm hồ sơ khoanh nợ cho bà con. Trên đường chở anh về lại cơ quan, anh có kể tôi nghe anh có người cô ruột bên vợ đang ở tại Tân An huyện Hàm Tân nhưng lâu rồi không gặp mặt. Tôi gợi ý anh, hỏi lại chính xác địa chỉ rồi tôi chở anh đi thăm nhưng anh bảo rằng bây giờ phải về Sài Gòn gấp cho chuyến bay về Hà Nội tối nay, ngày mai có cuộc họp quan trọng của Tổng Giám đốc.
 
Chở anh về đến cơ quan, anh chỉ kịp chào mọi người, chúc sức khỏe và động viên mọi người nhanh chóng khắc phục hậu quả cơn lũ vừa qua. Trước khi lên xe về Sài Gòn, anh gởi cho chúng tôi chiếc phong bì và nói là quà của Tổng Giám đốc gởi cho anh chị em cơ quan và dặn chúng tôi tổng hợp những thiệt hại của cơ quan và của gia đình nhân viên trong chi nhánh để Trụ sở chính hỗ trợ. Chúng tôi cảm động và quyến luyến chia tay anh.
 
Vài năm sau chúng tôi nghe tin anh qua đời vì căn bệnh ung thư. Đây là tổn thất lớn đối ngân hàng chúng ta. Riêng đối chúng tôi, anh đã để lại một hình ảnh của người lãnh đạo, một người anh biết thông cảm chia sẻ. Không những nhiệt tình trong công tác chuyên môn mà rất tình cảm với đồng nghiệp, với nhân viên cấp dưới. Ở thế giới bên kia, anh có biết rằng những thành quả mà chi nhánh chúng tôi đạt trong những năm qua luôn có sự động viên và cả sự tin cậy của anh.
 
Tác giả: Phan Bá Cường
Agribank chi nhánh Bình Thuận
Các tin mới hơn
Ký ức Agribank (15/03/2018)
Các tin cũ hơn
Nhật ký cho ba (01/03/2018)
Tôi yêu Agribank (01/03/2018)
Ngày trở về! (01/03/2018)

Ngân hàng trực tuyến

Mạng lưới ATM/POS

Tỷ giá hối đoái
Cập nhật ngày
Áp dụng tại CN Sở giao dịch Agribank
Tỷ giá có thể thay đổi trong ngày

TT Chăm sóc, hỗ trợ KH Agribank
1900558818