Kỉ niệm về khách hàng VIP
(Cập nhật lúc 14:29 ngày 12/3/2018)
Đã hơn hai mươi năm, những ấn tượng về anh ban đầu mà tôi vẫn nhớ. Với dáng người cao, đội mũ cát, mang giầy đen luôn được đánh bóng, áo sơ mi kẻ trắng bỏ ngay ngắn trong quần, đặc biệt là ánh mắt chân tình và nụ cười rất tươi, để lại trong tôi một niềm tin, như một khách hàng tiềm năng

Anh là Nguyễn Hữu Liểu, quê của anh là xã Tân Việt, huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương - nơi có nghề truyền thống vận tải sông nước. Anh là hộ kinh doanh, là nông dân, nhưng ở anh có nhiều cái khác, những cái khác đó đã giúp anh thành công trong kinh doanh, được sự tín nhiệm đặc biệt của bạn hàng, trong đó có Agribank.

Khi rời quân ngũ, anh bắt tay ngay vào làm kinh tế, anh chọn ngành nghề vận tải thủy, cái nghề mà anh đã say mê, nung nấu từ lâu. Nghĩ đến kinh doanh cũng là lúc anh nghĩ đến ngân hàng. Anh đã đến với Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (nay là Agribank) từ rất sớm. Sau này qua tiếp xúc tâm tình, tôi càng biết thêm những suy nghĩ và tình cảm của anh đối với Agribank, anh nói: “Anh ạ, em đến với Agribank là sự lựa chọn, trong cảm nhận của em, Agribank có một cái gì đó gần gũi, chân tình, các anh lại am hiểu về công việc làm ăn của chúng em, nên có thể lâu dài và ổn định giúp chúng em làm ăn. Em nghĩ, Agribank sẽ giúp chúng em có những con tàu chạy trên dòng sông quê hương để củng cố và phát triển nghề truyền thống của làng, không để nó mai một đi, tiếc lắm anh ạ”. Chiếc tàu đầu tiên anh cùng mua với một bạn hàng cùng quê. Họ có được con tàu đó quả là một sự bứt phá mạnh dạn. Trước đó, tuy có nghề truyền thống, nhưng người dân chỉ phát triển thuyền bằng gỗ hoặc bằng xi măng lưới thép (còn gọi là thuyền vỏ trứng, vì nếu va đập là vỡ ngay) chở vôi từ Thái Bình về bán. Nhìn những con tàu của Nhà nước bằng thép, có động cơ nổ phành phạch trên sông, lòng anh lại nung nấu ước mong. Từ niềm mong ước đó đã biến thành động lực giúp anh thành công, anh kể lại: “Em nghĩ những đơn vị vận tải họ cũng chỉ thực hiện nhiệm vụ thôi, để biết nguồn gốc của những con tàu đó mình phải lên bộ chủ quản, thế là em lên tận bộ Giao thông vận tải. Lúc bấy giờ họ nhiệt tình lắm, biết em ở quân ngũ ra, lại trẻ trung say xưa làm ăn, họ giới thiệu sang xí nghiệp vận tải đường thủy của bộ. Em sang đó cũng được tiếp chu đáo. Qua nghe trình bày, bác Giám đốc nói: thôi được rồi, tôi sẽ giúp anh, nhưng mua mới thì không được, để tôi cho anh em xem có cái nào thanh lý không. May quá, họ tìm được con tàu đã loại khỏi đoàn, máy của Đức, đã cũ nhưng vẫn còn chạy được. Thấy bọn em đến thăm tàu, cánh anh chị xăm trổ rồng phượng cũng đến hỏi chuyện, bọn em nhanh trí nói rằng mình là đơn vị được ưu tiên chuyển giao, thế mà bọn nó còn hằm hè mãi. Con tàu ấy, chúng em đã dành dụm được tiền, nên chỉ cần vay một số vốn ngắn hạn để hoạt động”.

Đã bước chân vào nghề, anh dấn thêm bước nữa, gặp tôi anh nói: “Lần này em quyết tâm đóng tàu mới anh ạ, anh giúp vốn nhé, em đã tính kỹ rồi, nếu các anh đồng ý thì em sẽ hợp đồng đóng luôn, sử dụng vốn tự có trước, phần còn thiếu sẽ vay các anh”. Do đã chủ động nắm bắt về ngành vận tại thủy, lại sẵn có niềm tin với anh, nên tôi nhất trí ủng hộ luôn. Sau khi báo cáo với lãnh đạo, hai bên tiến hành thẩm định, công việc chỉ còn là hoàn tất hồ sơ và giải ngân. Đứng trên con tàu bằng thép với đầu máy tự hành, chạy băng băng trên sông, anh cười lớn và nói: “Đây là một niềm vui lớn, là mốc son đối với em, cảm ơn các anh”. Anh em ngân hàng cũng vui không kém vì đối với hộ kinh doanh, từ đây chúng tôi bắt đầu cho vay một ngành mới, nhiều tiềm năng.

Con tàu đi vào hoạt động thuận lợi, tôi và anh nhận định ngành này bắt đầu phát triển tốt, cần tranh thủ đầu tư, tôi nói với anh: “Tôi thấy vận tải thủy đang rất tiềm năng, mà anh lại có kinh nghiệm, anh nên đóng luôn vài con nữa, tôi trình cho vay luôn cả”. Được lời như cởi tấm lòng, như cá gặp nước, anh mừng lắm, tiếp tục dốc sức đầu tư. Công việc cứ thể suôn sẻ, trong mấy năm, vừa đóng, vừa mua, anh đã có cả đoàn tàu. Lúc đó, anh là khách hàng đầu tiên và vay vốn lớn nhất của chúng tôi để đầu tư vận tải thủy.

Công việc kinh doanh bước đầu thành công, nhưng với anh, anh là anh cả trong nhà, lại nặng lòng với quê hương, với ngành nghề truyền thống của làng, niềm đau đáu vẫn còn đó “để nó mai một đi, tiếc lắm anh ạ”, ý nghĩ dạo trước của anh nay có dịp khơi dậy. Anh nói “Người làng em ai cũng say xưa làm ăn, họ biết tính toán, biết làm đến đâu vay đến đó, không ai mải chơi đâu, từ trước đến nay rất hiếm có người làm ăn mà tiêu xài mất nghiệp, chẳng may sa sểnh thì họ cũng tự xấu hổ với dân làng, nên anh có cho vay ai thì cũng yên tâm. Bây giờ các anh đã nhiệt tình giúp em rồi, em nói thật thế này nhé: làng em còn rất nhiều người có kinh nghiệm làm tàu, các anh cứ chuẩn bị tiền đi, em sẽ kéo cả làng, cả xã em lên vay các anh (lại kha khả cười tươi). Em có hai em trai, em đã hướng cho các em nó làm ăn, một chú cũng quân ngũ ra, kinh doanh sắt thép và vận tải, đang vay vốn ở các ngân hàng khác. Em để cho chú ấy tự trải nghiệm thị trường vốn, nhưng cũng không ổn lắm, không bằng các anh ở đây, cán bộ của các anh cũng làm tốt lại am hiểu địa bàn, hiểu ngành nghề, nay mai em sẽ kéo tuốt về chỗ các anh. Còn chú út, em cũng dẫn dắt làm tàu, sau này mỗi người một công ty, nhưng phải có hỗ trợ mạnh mẽ và ổn định của các anh đấy nhé”.

Người dân quê anh rất nhạy bén, nhiều người đến hỏi chuyện làm ăn và ngỏ ý góp vốn, nhưng nếu vậy vì quy mô hoạt động lớn quá. Các anh tận tình khuyên mọi người tập trung lại từng nhóm, cử một hai người có kinh nghiệm đứng ra đóng tàu, quan hệ vay vốn và điều hành hoạt động. Cứ như thế, bà con quê anh đã phát triển hàng trăm con tàu. Con đường làng quê anh nối với Agribank càng trở lên thân thuộc, bà con lên vay đông quá, chúng tôi phải sắp lịch đi thẩm định, nhưng rất vui vì có nhiều bạn hàng vay vốn.

Khi chén chè, chén rượu, anh em ngồi nhìn lại công việc làm ăn, anh nói: “Agribank đã cứu chúng em, cứu nông dân chúng em; à mà nói đúng hơn là nông dân chúng em cũng cứu ngân hàng, tín dụng ngân hàng đã tăng trưởng mạnh do đầu tư cho người dân làm ăn, hai bên cùng phát triển. Nông dân chúng em từ lúc thiếu thốn, nay khá giả, nhiều người có cửa cao, nhà rộng, có tàu, có doanh nghiệp, được như ngày hôm nay, chúng em luôn nhớ những cán bộ Agribank đã tận tụy phục vụ không kể sớm hôm, mưa nắng. Chúng em không bao giờ quên các anh, không bao giờ rời xa Agribank. Agribank của các anh đã làm được việc lớn, mang tầm vóc, dấu ấn lịch sử đấy chứ”. Agribank giúp chương trình đổi mới kinh tế nông nghiệp và nông thôn của Chính phủ thành công, nhân dân no ấm, an ninh trật tự được đảm bảo, xã hội ổn định, quốc phòng mới vững mạnh chứ (lại kha khả cười tươi). Tôi góp đùa vui: “Ông anh quan sát vĩ mô tốt thế, đúng là đầu tàu có khác”. Anh lại cười tươi và nói: “Thì anh biết rồi đấy, khi mới lập nghiệp em đã lên tận bộ cơ mà, nay chúng em vẫn có người quen ở bộ để kịp thời nắm bắt cơ chế. Ngay cả các anh cũng vậy, chúng em đã nghe được nhiều ý kiến hay, hôm nay anh có gì tư vấn cho em không”. Tôi nói: “Có vấn đề này các anh cần lưu ý: theo quy luật, khi suy thoái hoặc suy giảm tăng trưởng kinh tế thì ngành vận tải hàng hải, vận tải thủy sẽ hứng chịu đầu tiên, nhưng lại hồi phục sau cùng. Tôi thấy dân đóng tàu nhiều quá là không ổn”. Trùng hợp đánh giá của anh về cung đã vượt cầu, nên hai anh em thống nhất không đầu tư phát triển thêm tàu nữa.

Thời gian sau đó, nhiều người dân các nơi làm thuê trên tàu, thấy lợi cũng đua nhau đầu tư, dẫn đến cung vượt quá cầu, thiếu việc làm, lại thêm ảnh hưởng bởi suy giảm tăng trưởng kinh tế, nhiều người phải xẻ tàu ra bán sắt vụn. Một hôm đang đông khách giao dịch, bên này nói bên kia: “Mấy ông ham hố tàu bè, nay thì mất hết, bán hết may ra trả đủ nợ”. Thấy vậy, tôi trấn an phong trào: “Bác nói vậy mới đúng một phần, việc thế này bác ạ: bác không đầu tư thì không mất gì, nhưng cũng không được gì; người thiếu kinh nghiệm, chạy theo sau thì mất hết. Người có kinh nghiệm, có khả năng, họ không mất hết, họ giữ được tàu, được thêm kinh nghiệm, được mối hàng, chắc chắn sẽ vượt qua và phát triển. Vài năm sau, cơ hội lại đến sớm, Nhà nước chấn chỉnh giao thông đường bộ, tàu bè lại phục hồi và phát triển nhanh chóng, làng quê anh lại có hàng đoàn tàu to hơn và đông hơn, trong đó anh và các công ty của hai em đã có hàng chục con tàu. Những con tàu vẫn đang đi tới, có thể còn sóng gió nhưng các anh đã có nhiều kinh nghiệm để vượt lên.”

Những kỷ niệm về anh như một khách hàng VIP của Agribank, các anh đã luôn là những đầu tàu theo nghĩa kinh doanh, còn một ý nghĩa nữa rằng: các anh như đầu tàu trong tín dụng của chúng tôi với dân làng. Kinh nghiệm rằng: những khách hàng VIP như những đầu tàu, sẽ đem lại một tiềm năng lớn, khách hàng có chuyên môn, có kinh nghiệm, có khả năng tài chính, cùng với sự chân tình, thấu hiểu lẫn nhau luôn đảm bảo sự phát triển bền vững cho cả hai bên.

Tác giả: Phí Nam Tiến
Agribank chi nhánh Hải Dương

 

Các tin mới hơn
Ký ức Agribank (15/03/2018)
Các tin cũ hơn
Nhật ký cho ba (01/03/2018)
Tôi yêu Agribank (01/03/2018)

Ngân hàng trực tuyến

Mạng lưới ATM/POS

Tỷ giá hối đoái
Cập nhật ngày
Áp dụng tại CN Sở giao dịch Agribank
Tỷ giá có thể thay đổi trong ngày

TT Chăm sóc, hỗ trợ KH Agribank
1900558818