Ký ức Agribank
(Cập nhật lúc 14:40 ngày 15/3/2018)
Thấm thoát đã 8 tháng rồi kể từ ngày nhận quyết định nghỉ chế độ - Một khoảng lặng để nhớ về ngành, về công việc mà mình đã từng gắn bó hơn 33 năm: Là cán bộ tín dụng thời bao cấp, cán bộ kế toán Agribank, cán bộ kế toán Ngân hàng phục vụ Người nghèo, lại trở về cán bộ kế toán Agribank. Biết bao đong đầy cảm xúc khi vừa chia tay mái nhà chung Agribank. Ký ức đã ùa về sau khi đọc tin Agribank phát động viết bài “Agribank trong tôi” nhân kỷ niệm 30 năm ngày thành lập.
Cơ duyên với ngành và nhớ đấng sinh thành!
 
Cầm hai giấy báo nhập học, một ngành ngân hàng, một ngành sư phạm, lúc đó tôi chưa hiểu gì nhiều về ngành ngân hàng. Chính Cha tôi là người gợi ý “Thôi, hai chị con làm giáo viên rồi, con học ngành ngân hàng đi”. Học xong, ra trường tôi được phân công tác về một huyện miền núi cách nhà khoảng 70km. Hồi  ấy tôi không về thường xuyên thăm nhà vì hệ thống giao thông khó khăn, thường một tháng tôi về thăm nhà một lần. Một hôm, về nhà tâm sự cùng Mẹ, Mẹ bỗng hỏi “Chắc nay con đếm tiền giỏi lắm phải không ?”, tôi ngạc nhiên ngớ người, thì Mẹ nói tiếp “Con là cán bộ ngân hàng mà” (Mẹ nghĩ rằng ai làm ngân hàng cũng biết đếm tiền). Mẹ không biết tôi làm cán bộ tín dụng và đơn vị lúc đó ngày nào cũng bội chi thì đâu có dịp để tôi biết đếm tiền. Sau khi được về ngân hàng tỉnh công tác, những lúc tiền mặt vượt định mức cả Phòng Kế toán - Ngân quỹ phải ở lại chọn lọc, đếm tiền để kịp thời nộp về Ngân hàng Nhà Nước tỉnh, làm hoài thành quen “tay nghề” cũng được nâng cao, những lúc đếm tiền cùng chị em trong phòng tôi thường nhắc đến câu nói của Mẹ tôi. 
 
Cái tâm của Cán bộ ngân hàng ngày ấy!
 
Nhân kỷ niêm 60 năm ngày thành lập ngành Ngân hàng, Agribank tỉnh Quảng Ngãi tổ chức gặp mặt Cán bộ tài mậu (Cán bộ làm công tác ngân hàng, công tác tài chính). Nhìn cuốn sách “Chi nhánh Ngân hàng Quốc gia Việt Nam Quảng Ngãi (1951-1954)” do bác Phan Hương viết – nguyên cán bộ ngân hàng Quảng Ngãi trước đây mà lòng tôi đầy thán phục. Bởi Bác năm ấy (2011) đã hơn tám mươi tuổi - vậy mà nhiệt huyết về ngành của Bác quá lớn lao. Những ngày để chuẩn bị cho cuốn sách ra đời Bác thường tới lui Agribank tỉnh Quảng Ngãi để trao đổi thông tin, nhìn Bác gầy gò, chân yếu mà phải đi lên đến tầng ba bằng cầu thang bộ để gặp các anh em trong cơ quan. Hơn nữa, Bác còn bị khiếm thính nên muốn trao đổi việc gì thì cán bộ trong cơ quan phải viết nội dung trên giấy cho Bác đọc. Tuy cuốn sách chưa được mạch lạc, bài bản như bao cuốn sách khác nhưng trong ấy chất chứa bao trăn trở, bao kỷ niệm của một cán bộ lão thành ngành ngân hàng trong thời kỳ chiến tranh đầy gian khổ. Cuốn sách đã làm cho tôi thấm thía hơn, qúy giá hơn về cái tâm của một Cán bộ ngân hàng trước bao cạm bẫy, ma lực của đồng tiền:
 
“…Bằng mọi giá mọi cách phải đưa tiền đến tận tay bà con miền biển để kịp mua sắm thuyền lưới kíp đánh cá vụ tháng năm, ngừng nghề khơi chuyển hẳn nghề lộng vừa có ăn ngay, vừa tránh địch khủng bố bắn giết hằng ngày….
Sang năm 1953 bà con miền biển mang tiền đến tận cơ quan ngân hàng để trả nợ, ngoài phần trả nợ bà con còn gánh theo hai thùng mắm cá cơm, mực khô, ruốc khô để biếu ngân hàng. Thật ngỡ ngàng, nỡ nào lại nhận quà của bà con lúc nạn đói chưa chấm dứt”.
 
Hiểu nghề - Hiểu khách!
 
Từ ngày tiếp quản cái điện thoại của tiền nhân, có những lúc dường như tôi là một tổng đài: Chị ơi lãi suất cho vay/tiền gửi hôm nay bao nhiêu chị? Tui (Người miền Trung không vừa lòng thường xưng hô như vậy) chuyển tiền lâu rồi mà sao chưa đến? Chị ơi tài khoản 4500... của em có tiền chưa chị? Tại sao Công ty tôi CIC đánh giá như vậy? Chị ơi máy đã trừ tiền trong tài khoản mà sao không thấy tiền chi ra? À tui hỏi chị, quy trình thu tiền của Giao dịch viên như vậy là đúng chưa? vv và vv ... Nhớ có một lần khách hàng vừa giao dịch xong, điện hỏi tôi với giọng bực tức: Tại sao hôm nay chuyển tiền phải có chứng minh nhân dân? Và không quên kèm theo lời phàn nàn: “làm mất thời gian, nếu vậy đi đến ngân hàng khác giao dịch cho xong!” - Sau một hồi tôi giải thích cặn kẽ thiệt hơn về mục đích qui định của Ngành, khách hàng vừa cảm ơn vừa vui vẻ nói: à thì ra thế! – Mỗi lần như vậy mình cảm thấy như vừa làm tròn nhiệm vụ của một tuyên truyền viên. 

Cán bộ Agribank ở quê tôi như thế!
 
Những năm về trước, thường 1 tuần hoặc 2 tuần vào những ngày thứ bảy, chủ nhật tôi về quê thăm cha mẹ. Thỉnh thoảng tôi đi thăm bà con láng giềng, hỏi thăm chuyện làm ăn như thế nào, mùa màng ra sao. Một lần thấy gia đình của ông anh họ thay đổi nhiều: “Ồ, nhà anh hôm nay có khác nghe”, anh trả lời “Tiền của ngân hàng em đó”, rồi kèm theo câu “Thằng ...tội nghiệp ghê”; Nghe anh nói như vậy lòng tôi cảm thấy vui vui - Vui vì đồng tiền của Agribank đã đến với quê hương mình, vui vì có Cán bộ Agribank đã được bà con khen. Rồi những lần tại đám cưới ở quê nhà, thấp thoáng tôi thấy bóng dáng Cán bộ tín dụng phụ trách địa bàn đến dự - Với cái bắt tay cùng đồng nghiệp, lúc đó tôi cảm thấy gần gũi, thân thương lắm!
 
Agribank đã thấm trong tôi./.
 
Tác giả: Lê Thị Bích 
Nguyên Cán bộ Agribank Quảng Ngãi
Các tin mới hơn
Các tin cũ hơn
Trong tôi... (15/03/2018)

Ngân hàng trực tuyến

Mạng lưới ATM/POS

Tỷ giá hối đoái
Cập nhật ngày
Áp dụng tại CN Sở giao dịch Agribank
Tỷ giá có thể thay đổi trong ngày

TT Chăm sóc, hỗ trợ KH Agribank
1900558818